
Hôm kia, đứa em tôi kể chuyện: “Này anh ơi, sếp em đang mắc sai lầm. Em không biết nên khuyên sao cho phải. Anh ấy đang định hướng chiến lược cho một việc mà em nghĩ là sẽ thất bại, có thể ảnh hưởng cả tương lai. Mà lạ là anh ấy lại rất tin tưởng một người mới vào, và cái định hướng kia chính là từ người đó.”
“Em nên làm gì bây giờ?”
Tôi hỏi lại:
“Em thấy sếp em là người như thế nào?”
Nó bảo:
“Anh ấy giỏi, có tầm nhìn, rất chủ động. Nhưng cũng hơi bảo thủ, đã quyết là áp đặt, không dễ thay đổi.”
Tôi gật đầu.
“Vậy thì anh nghĩ… em phải tin thôi.”
----
Phải tin thôi, em ạ. Tin rằng một người có tư duy tốt, có tầm nhìn, dù có thể bảo thủ, nhưng nếu thật sự sai, họ sẽ tự nhận ra.
Đó gọi là self-awareness đấy khả năng tự nhìn lại, tự điều chỉnh khi cần, không bị các thiên kiến, không vì bảo về cái tôi cá nhân mà không dám đối mặt với sự thật.
Rồi khi đã đối mặt rồi thì họ quyết đoán hành động mà vượt quá.
Thử nghĩ xem, ai trong chúng ta có thể biết chắc điều gì là đúng nhất, tốt nhất cho ngày mai?
Liệu quan điểm của em đúng, hay của người mới kia đúng?
Mà nếu lỡ nghe theo em rồi mới là sai thì sao?? Thì sao ????
Thì cũng bình thường thôi!
Bởi vì đó là bản chất của việc ra quyết định đặc biệt ở vai trò lãnh đạo.
Họ buộc phải chọn, trong hoàn cảnh thiếu chắc chắn, thiếu đầy đủ thông tin. Và khi đã là người sếp, thì sai lầm cũng là một phần của công việc.
Vậy ở vị trí của em, điều quan trọng không phải là làm sao để ngăn sếp sai, hay em cũng đừng nghĩ rằng sẽ tìm được một người sếp làm đúng mọi thứ. Mà em phải tìm và làm với người sếp mà nếu có sai, anh ấy sẽ tự biết và tự điều chỉnh.
Đã như vậy rồi thì em phải hết lòng cùng anh ấy thôi
-----
Tôi hay nói một câu: Broken together, tức là cùng nhau đổ vỡ.
Khi đã chọn tin ai đó, và trao cho họ quyền quyết định, thì không thể đứng ở giữa nửa tin, nửa đề phòng. Phải chấp nhận đi cùng họ, dù có thể dẫn tới thất bại.
Tôi quản lý vấn đề niềm tin không phải bằng cách lo sợ sai, mà bằng cách hỏi:
- Nếu sai, rủi ro tới đâu?
- Có phương án nào giảm thiểu hậu quả không?
Và nếu đã quyết định tin, thì tôi cũng sẵn sàng sai cùng nhân sự thôi, đứng dậy cùng nhau, và làm lại cùng nhau, dĩ nhiên trong giới hạn mà tổ chức không sụp đổ vì điều đó nhé.
Và điều này phải là hai chiều. Cùng tin có được không?
1) Với người sếp: Self-awareness là một cam kết đạo đức.
Một người lãnh đạo có tầm sẽ tự nhận ra khi sai, và chủ động điều chỉnh.
Điều mà không có trong mọi nhà lãnh đạo, nhưng là phẩm chất quý giá.
2) Với người nhân viên: Self-awareness ở vai trò đồng hành.
“Broken together” tức là vượt trên quan điểm cá nhân nói về sự đồng lòng, tin tưởng, và sẵn sàng đi đến cùng. Cần tự nhận thức:
- Về giới hạn ảnh hưởng của mình.
- Về vai trò hỗ trợ, chứ không thay thế quyết định.
- Và về lòng tin chiến lược dành cho người lãnh đạo mà mình đã chọn đi cùng.
Cre: Trương Đắc Nguyên