Đa phần số đông đại chúng thích nhìn mọi thứ như: Drama tài chính, bí mật quyền lực, “ve sầu thoát xác”…
Nhiều phân tích về cục nợ sản xuất, nhưng theo tui, phân tích này không quá giá trị.
Trong khi ở level quốc gia, bài toán đôi khi rất thực dụng gắn liền với sứ mệnh và điều hành chính sách, và phần lớn là liên quan tới kiến tạo định hướng chính trị: Giữ ngành công nghiệp, giữ việc làm, khởi tạo supply chain, giữ niềm tin thị trường, giữ khả năng tiếp cận vốn quốc tế, giữ hình ảnh industrial capability của quốc gia…
Đặc biệt với EV: Đây không còn là chuyện riêng một doanh nghiệp nữa.
Nó liên quan: Công nghiệp phụ trợ, pin, logistics, cảng, điện, manufacturing capability, geopolitical positioning…
Tái cấu trúc vốn sản xuất là nghiệp vụ căn cơ, không có gì nhiều để phân tích.
Phổ biển chủ yếu: Tách asset-heavy unit, JV (Joint-Venture) với đối tác khác, chia risk, đưa manufacturing base sang entity khác, tạo financing flexibility, mở đường strategic capital…
Đây là game phổ biến ở các nước phát triển.
Thậm chí nhiều chính phủ còn: Hỗ trợ debt restructuring, hỗ trợ supplier financing, hỗ trợ tax, hỗ trợ land, hỗ trợ syndicated loans, hỗ trợ export credit…
Không phải vì “cứu doanh nghiệp”. Mà vì: họ đang giữ industrial capability.
Nên việc đoán: Ai đứng sau, ai nominee, ai bơm tiền thực ra theo tui là không cần thiết.
Vì thông điệp chính trị và chiến lược quốc gia là thứ người ngoài hệ thống sẽ không bao giờ nhìn thấy đầy đủ.
Mà khi không đủ dữ kiện, đa phần chúng ta chỉ đang suy đoán, hoặc tệ hơn là cố ráp các mảnh thông tin rời rạc thành một câu chuyện kém hoàn chỉnh, và thực chất chúng không có nhiều ý nghĩa.
Cái quan trọng hơn với thị trường và tầng lớp giới chủ và top management là:
Hệ sinh thái của VFS có tiếp tục build và phát triển như thế nào, supplier có sống được cùng với tốc độ tăng trưởng của VFS không, production capability có giữ không, distribution có mở rộng tốt và được đón nhận ở SEA không, lý do đón nhận ở SEA là gì so với các brand đình đám khác, brand positioning còn relevance không, thị trường quốc tế còn mở không?
Đó mới là thứ chúng ta nên nhìn và nên theo dõi để học hỏi.
Nói chung, tui không bị cuốn vào phỏng đoán trinh thám, mà nhìn:
Tính liên tục chiến lược, tham vọng công nghiệp quốc gia, định vị câu chuyện thị trường vốn, các lựa chọn dài hạn của VinFast và cách vận hành thực tế với câu chuyện mình đã định vị, từ đó mà founder/CEO/lãnh đạo các cấp doanh nghiệp SMEs/Startups khác có thể học được từ case study này mà rút ra gì đó cho chính mình trong thời đại chuẩn hoá năng lực quản trị kinh doanh hiện đại cũng phải được triển khai … hoàn toàn khác đi so với 20 năm trước.
Kết thúc chuỗi series về Vinfast để giúp các founders đi từ nghề hoặc founders đã từng thành công với các KSFs (yếu tố thành công đã cũ) cũng nhìn nhận ra chính đội ngũ của chúng ta cũng nên thay đổi như thế nào về góc nhìn để phù hợp hơn với thời thế của Vietnam; đồng thời cùng phối hợp công - tư hiệu quả hơn!
Ngày tốt lành.